Có thể nói, ngẫu
hứng, không mục tiêu, thiếu định hướng, yếu phương pháp là mẫu số chung cho nhiều
kiểu dạy con thường thấy hiện nay. Dù người Việt đều biết cái gì thái quá đều
không tốt, nhưng rất nhiều người khi làm cha mẹ lại lơi lỏng quá, hoặc nguyên tắc
quá, hoặc thụ động quá, hoặc bạo lực quá, hoặc quá kỳ vọng vào con cái.
1. Ngay
trước cổng trường tiểu học K.Đ. (Q.3, TP.HCM) vào giờ tan trường, hai vợ chồng
chạy xe SH đến đón con. Đứa con trai học lớp 3 chạy ra. Đáp lại lời thưa của
trẻ: “Thưa ba mẹ …” là 1 tràng tiếng Anh từ người mẹ.
Đứa bé
ấp úng: “Nhưng mà mẹ ơi…” thì lại nghe tiếp những câu tiếng Anh
của mẹ cùng với gương mặt phùng mang trợn mắt. Sau vài câu qua lại, mẹ hết kiên
nhẫn quát to bằng tiếng Việt: “Mẹ
đã dặn Tony nhiều lần rồi, nói chuyện tiếng Việt hoài làm sao khá tiếng Anh?
Lần sau còn vậy nữa là mẹ cho ăn đòn nha chưa”.
2. Tổng kết học kỳ 2 ở trường N.Đ.C. (Q.Phú Nhuận,
TP.HCM), cô giáo báo cáo: "Lớp 1/2 có 1 em bị lưu ban vì sức học rất kém và hạnh kiểm cũng kém, thường xuyên đánh bạn
và ăn cắp vặt trong lớp".
Nhiều phụ huynh thắc
mắc, sao nhà trường không phối hợp với cha mẹ em ấy từ đầu để điều chỉnh, để
đến kết quả này thì tội nghiệp cháu quá.
Cô giáo chia sẻ: đã
từng gửi thư mời nhiều lần mà phụ huynh không đến gặp, gọi điện thoại nhà thì
không ai bắt máy, gọi điện thoại di động khi thấy số cô giáo thì tắt luôn,
nhưng ngay sau đó cô dùng số máy lạ gọi vào thì nghe a lô, và đến khi nhận ra
giọng cô giáo thì sau đó... ò í e!
3. Trong căn nhà cao
tầng trong một con hẻm có bảng Khu phố văn hóa, hai vợ chồng đang bàn nhau việc
gặp ban giám hiệu nhà trường theo thư mời mà cậu con trai học lớp 8 cầm về.
Ông chồng cao giọng dặn vợ: “Vô trong đó nói cho họ biết,
con nít thì phải để nó phát triển tự do thoải mái thì nó mới nhanh trưởng thành
chứ. Cái gì cũng gò bó ép uổng thằng nhỏ. Con mình nó quen ở nhà muốn làm gì
thì làm rồi. Em nói với bả là dạy được thì dạy, dạy hổng được thì nghỉ đi bán
vé số, chứ đừng hở chút là mời phụ huynh!”
Riêng khoản chăm sóc con thì phụ huynh Việt
Nam làm tốt rồi. Mỗi nhà mỗi kiểu nhưng ai cũng muốn dành cho con những gì tốt
nhất.
Với câu hỏi: “Anh /chị muốn con mình trở
thành người như thế nào?”, hơn
50 phụ huynh tham gia sinh hoạt chuyên đề ở Nhà văn hóa Phụ nữ TP.HCM chỉ trả
lời chung chung, mơ hồ như: “Trở thành người tốt”, “Là
người giỏi”... mà
không thể thao tác hóa cụ thể tốt là tốt thế nào, giỏi là giỏi cái gì? Không ai
dám trả lời: "Con tôi sẽ vào
Havard", "Con tôi sẽ trở thành tài năng âm nhạc!".
Tầm nhìn và hoạch định là điểm còn hạn chế của cha mẹ đối với
con cái nói riêng và là hạn chế của nhiều người Việt Nam nói chung.
Đành rằng để con cái phát
triển tự nhiên là tốt, nhưng chắc chắn là trẻ con không thể biết rõ cái gì
không tốt hay tốt, hay tốt hơn cho chúng bằng cha mẹ. Người lớn luôn có kinh
nghiệm nào đó, và vì vậy họ cần phải dùng kinh nghiệm đó giúp trẻ, không thể phó
mặc cho số phận.

Đăng nhận xét