Cuộc sống là một trường đua và thì giờ là vàng,
là bạc. Nhưng con người không phải là một cỗ máy vô cảm, con người có tâm hồn
được tạo nên từ vô vàn những mảng màu lắp ghép, những cung bậc cảm xúc nối tiếp
nhau: buồn-vui, thất vọng-hi vọng, chán nản-hạnh phúc, khinh ghét-yêu thương…
Giữa những nốt bổng và
nốt trầm, giữa lúc buồn mà không bế tắc, tuyệt vọng; giữa lúc vui mà không mải
mê, chủ quan, ta có những “nốt lặng”. Nốt lặng đó không vang thành lời, nó cho
con người, cho tuổi trẻ thời gian để “Sống chậm, suy nghĩ khác và yêu thương
nhiều hơn”. Dù là một giây, một phút thôi nhưng nó nạp cho ta năng lượng sống
cả cuộc đời.
Sớm ra đường, xe cộ
qua lại tấp nập, ai cũng mải miết và hối hả. Dừng lại đôi phút đèn đỏ, ai cũng
sốt ruột, vẻ mặt thoáng chút lo âu và nghiêm nghị như đang suy nghĩ một việc
rất hệ trọng. Đường ai nấy đi, việc ai nấy làm, chúng ta đang lao đi như những
con thiêu thân trên một hành trình bất định.
Sống-chậm-lại.
Vẫn biết với con người
và đặc biệt là tuổi trẻ, sống là không chờ đợi…Vẫn biết nếu không nhanh nhẹn,
không biết chạy đua, làm sao có được những gì mà mình muốn: thành công, tiền
bạc, hạnh phúc…Vẫn biết xã hội đương phát triển một cách chóng mặt, thời gian
được rút ngắn một cách tối đa: trồng trọt, sản xuất thì rút ngắn thời gian thu
hoạch để một năm có thể xen gối thâm canh thêm mấy vụ nữa; máy móc công nghiệp
cũng được cải tạo với công suất nhanh nhất; Internet được nâng cấp với tốc
độ lan truyền đến
chóng mặt...Cuộc sống buộc con người phải đi theo guồng quay đó, ai làm khác là
tụt hậu. Phải chăng đó là nguyên nhân gây nên mặt trái xã hội khi lượng người
bị trầm cảm, u uất, rối loạn tâm lí ngày càng nhiều hay với lớp trẻ tình trạng
“sống thử”, “sống vội’, “sống sơ sài’ diễn ra như một định hướng chung.
Con người cần phải
sống-chậm-lại…
Sống chậm là để cảm
nhận những gì tốt đẹp trong cuộc sống:Ta dành chút ít thời gian tĩnh tại để
ngắm nhìn một bông hoa đẹp, nghe tiếng chim đang ríu rít, lặng mình trong bản nhạc cổ điển, hít thở và ngắm nhìn trời xanh… Tâm hồn con người như một
mảnh đất với những mầm non vậy, nếu không có những thứ ấy tưới tắm, bón trồng
thì đất sao màu mỡ và mầm xanh bé bỏng sao vươn lên tốt tươi được. Đó cũng là
lí do tại sao mà không phải vô duyên vô cớ, có rất nhièu người ở Mĩ , ở châu Âu
hay Úc ngày nay muốn trở về với bà mẹ thiên nhiên, tránh xa cuộc sống ồn ã, náo
nhộn và gánh nặng những ước lệ rườm rà của thành phố, những thứ tiện nghi làm
cho người ta bạc nhược yếu ớt đi để tìm vào rừng sinh sống, sống ở trên cây,
sống chung với thiên nhiên, động vật. Sống chậm một chút nhưng cảm thấy thế
giới xung quanh tươi đẹp và đáng sống hơn.
Sống chậm là để dành
thời gian nghĩ về cuộc sống và những người xung quanh.
Có một câu chuyện cổ
tích hiện đại kể về chú mèo Kitty đáng yêu của Nhật Bản. Chú mèo trắng trẻo,
mắt to tròn, hiền lành và ngộ nghĩnh nhưng không có miệng bởi chú là hiện thân
cho người bạn luôn luôn lắng nghe, cảm thông, thấu hiểu của cô bé đáng thương,
cô đơn khi cha mẹ mải công việc, bạn bè bắt nạt, học tập mệt mỏi…và sau này là
bạn của toàn trẻ em Nhật. Câu chuyện là bi kịch của cô gái nhỏ trong thời đại
nước Nhật chạy đua trong công nghiệp, khoa học kĩ thuật, điện tử, nhịp sống xô
bồ đã đẩy những tâm hồn non nớt vào tình trạng khủng hoảng, trầm cảm về tâm lý.
Sống vội vã gây cho con người áp lực, căng thẳng và khô héo tâm hồn, là vội vã,
lạnh lùng với những người xung quanh. Ta chậm một chút để chia sẻ tình thương
với em gái nhỏ bán rong trên đường, giúp một bà lão ăn xin tội ghiệp, giúp đẩy
gánh hàng nặng của bác xích lô trên con dốc dài…Một nụ cười, một cái siết tay,
một ánh mắt cảm thông là món quà quý giá nhất với những ai đương cô đơn, bế tắc
và lạc lõng.
Sống chậm còn là để
lấy lại cân bằng trong cuộc sống.
Một chút lặng lẽ,
riêng tư cho chính mình để nghĩ về những gì đã qua, những gì sắp tới, những gì
được mất. Sống chậm không phải lãng phí thời gian mà là trân trọng thời gian,
quý trọng những kí ức, những kỉ niệm, thấy quý những gì đã mất như món đồ chơi,
chiếc răng sữa thưở ấu thơ…cho đến những gì to tát hơn sau này, một chút sống
chậm nhưng biết quý giá “món quà” hiện tại. Sống chậm cho ta để rút
ra kinh nghiệm từ những thất bại và hi vọng cho tương lai. Tâm hồn mỗi người
trẻ tuổi trở nên thâm trầm, sâu sắc, chín chắn và trưởng thành hơn.
Sống chậm như vậy đó,
không có nghĩa là chậm chạp, lạc hậu mà là sống một cách kĩ lưỡng, tránh những
ồn ào, hỗn tạp, a dua, ăn theo; tránh những lối sống gấp, sống ẩu, sống vì
những mục đích hiện sinh tầm thường. Sống chậm không phải là sống ít mà thực
chất là sống được rất nhiều.Trong một số cuôc bàn luận gần đây về những thay
đổi trong cách nghĩ, lối sống sống của thế hệ trẻ, người ta chỉ ra rằng một
trong những khuyết điểm lớn nhất của thế hệ 8X, 9X, 10X…là sống một cách công
thức, thiếu sáng tạo và tự giới hạn năng lực, khả năng của mình. Tuổi trẻ ngày
nay sợ gặp thất bại và không biết đương đầu với thất bại như thế nào. Vì vậy:
Suy-nghĩ-khác đi…
Là biết nhìn nhận,
đánh giá, biết lựa chọn những lối đi riêng. Từ khoảng hơn một thế kỉ trước trở
về đây, người Việt Nam dần xoá bỏ thế giới phi ngã, giáo điều và chủ xướng phát
hiện, đề cao cái “tôi” cá nhân. Bởi vậy, muốn khẳng định được một cái “tôi” sắc
nét thì trước hết phải có cách nhìn nhận mới mẻ, có tính chất đột phá, dám vượt
thoát khỏi những lối tư duy sáo mòn, cổ hủ, lạc hậu, dũng cảm chọn cho mình một
cách nhìn nhận riêng. Không nói đâu xa, khoảng gần thế kỉ trước, xã hội đương
cảnh rối ren dưới sự thống trị của thực dân phong kiến, cũ mới giao tranh, Á,
Âu lẫn lộn, những người yêu nước chỉ biết nghiến răng trông cảnh đất nước làm
thân nô lệ thì có những chí sĩ ái quốc như Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh tìm
cho mình những lối đi riêng. Họ yêu cầu cải cách và thay đổi, họ đề ra những
đổi mới duy tân tiến bộ, họ đấu tranh theo những phương pháp khác nhau. Tuy
không thành công nhưng những vị chí sĩ ấy đã xây nên một tiền đề vững chắc cho
một cuộc cách mạng sau này.
Dẫu vậy nhưng không
phải ai sinh ra đã được trời phú cho tư chất và “cá tính” rõ ràng và không phải
ai cũng có khả năng luôn tìm được cái mới có tính chất đột phá. Vì vậy “suy
nghĩ khác” còn có thể hiểu là những lối suy nghĩ tích cực, vượt lên trên hoàn
cảnh khó khăn để không rơi vào chán nản tuyệt vọng. Còn nhớ câu chuyện về nhà
bác học Ê-đi-sơn đã phải thử 1000 nguyên liệu và thất bại hàng nghìn lần mới
tìm ra được chất làm dây tóc bóng đèn. Học trò của hoạ sĩ thiên tài Lê-ô-na
Đơ-vanh-xi phải học vẽ bắt đầu từ một quả trứng hơn ba mươi lần mới được vẽ
những cái tiếp theo. “Điều thiết yếu trong cuộc sống luôn là một người học trò”
chăm chỉ ưa tìm tòi học hỏi và khám phá(Hazan) không sợ những thất bại trước
mắt và từ những thất bại ấy rút ra kinh nghiệm cho bước tiến sau này.
Suy-nghĩ-khác còn là cách học để đối diện với thất bại và vươn lên từ thất bại,
không bao giờ tự giới hạn chính mình.
Trong những năm gần
đây, có một hiện tượng đang trở thành xu hướng của giới trẻ châu Á và cả Việt
Nam: thanh niên mỗi lần rơi vào bế tắc, tuyệt vọng do thi trượt đại học, bố mẹ
bỏ nhau, sức ép học tập căng thẳng hay vì một lí do riêng mà bị nhiều người xa
lánh…thường quẫn chí tự tử. Đáng sợ hơn nữa còn có những vụ tự tử tập thể, tự
tử nhóm bằng nhiều hình thức và vì những lí do không đáng thiếu suy nghĩ. Trong
những trường hợp này thì cách suy nghĩ khác, tích cực, lạc quan và hướng tới
những gì tốt đẹp là phương thuốc hữu hiệu nhất giúp chữa lành những vết thương
và con người có tự tin, nghị lực để sống tiếp.
Tuy nhiên,
suy-nghĩ-khác không phải là những cách suy nghĩ, cách nhìn lập dị, quái đản cổ
suý và làm “bệnh hoạn” một bộ phận xã hội. Suy nghĩ khác phải là những suy nghĩ
đem lại sức sống cho bản thân, từ đó tích cực và có ích đem lại những điều ý
nghĩa, lớn lao cho cuộc sống xã hội.
Ngày nay, có một thực
tế khá ngược chiều đang xảy ra và ngày càng tràn lan trong xã hội. Khoa
học kĩ thuật đang tìm mọi cách để “con người hoá” rô bốt, rô bốt không chỉ biết
hành động, làm việc mà còn có những cử chỉ, ý nghĩ và dần có một số cảm xúc như
con người. Ngược lại, con người thì lại ngày càng “rô bốt hoá” sống trống rỗng
và vô hồn vô cảm. Cái mà xã hội hiện đại thiếu nhiều nhất không phải về vật
chất mà về mặt tinh thần: sống thiếu tình thương.
Đặc biệt với giới trẻ,
sự lãnh đạm, thờ ơ đang diễn ra như một điều bình thường trong cuộc sống. Thờ ơ
với lịch sử dân tộc, thờ ơ với những giá trị văn hoá cổ truyền , thờ ơ với
những người ăn xin trên đường, thờ ơ với bà cụ muốn người giúp qua đường …Và
đáng sợ hơn, chúng ta đang dần vô cảm, thờ ơ với cả cái xấu. Vô cảm khi thấy
một người đương móc túi người khác, vô cảm với những văn hoá đồi truỵ lan tràn
trên mạng, vô cảm khi nữ sinh, nam sinh nhìn bạn học của mình bị đánh đập và
còn sung sướng cổ vũ, reo hò…Cái mà con người hiên đại và giới trẻ ngày nay cần
nhất là:
Yêu-thương-nhiều hơn.
Vì yêu thương vốn là
cái gốc của nhân loại. Yêu thương và đoàn kết là nền tảng để một dân tộc cùng
sống và phát triển bao đời nay. Thiếu yêu thương là thiếu con người.
Yêu thương nhiều hơn
là biết nghĩ, biết quan tâm chăm sóc và hướng tới người khác nhiều hơn. Đó là
một ánh mắt nhìn, một nụ cười, một hành động và lời nói quan tâm qiúp cha mẹ
bớt mệt nhọc hơn sau một ngày lao động vất vả. Đó là cử chỉ ân cần trìu mến với
những người đang gặp khó khăn. Đó là sự lo lắng, sốt ruột, thương xót khi “khúc
ruột miền Trung” đang ngập trong biển nước…Yêu thương nhiều biến con người trở
thành người nhân hậu, cao cả, lớn lao hơn. Mỗi người hi sinh đi một cái tôi vị
kỉ hẹp hòi để người sống với người bằng tình thân ái.
Khi yêu thương nhiều
hơn tức là cho đi nhiều hơn thì ta lại được nhận về nhiều hơn. Sống với những
người xung quanh bằng sự chân thành, ta sẽ nhận lại được những tình cảm quý
trọng thương yêu, sự thành thật từ những người bạn, người thầy… Yêu thương
nhiều hơn còn là sống vị tha bao dung, biết sẻ chia và làm cho cuộc sống tốt
đẹp.
Yêu thương nhiều hơn
chỉ giản đơn là sống chậm lại một chút, nhìn ngắm đường phố xung quanh và những
gương mặt thân quen. Yêu thương thiên nhiên, môi trường để không làm huỷ hoại
môi trường. Yêu thương bầu trời xanh là thêm yêu những cánh chim hoà bình.
Thanh niên hiện đại
được dành cho tình yêu, sự quan tâm lo lắng, nâng niu và chiều chuộng nhiều hơn
nên rất dễ rơi vào lối sống ích kỉ cá nhân hẹp hòi. Nếu mỗi người trẻ tuổi biết
lắng nghe, cảm thông, thấu hiểu nhiều hơn một chút là ta đã có thể phá bỏ cái
cô độc sau này.
“Sống chậm”, “suy nghĩ
khác” và “yêu thương nhiều hơn” là ba mặt biện chứng của một vấn đề. Sống chậm
thực chất là thời gian con người suy nghĩ, mài nhọn các giác quan nhạy bén và
thành lập tư duy sáng tạo, tích cực.
Sống chậm còn là lúc con người được thảnh thơi, yêu thương, trân trọng những
người xung quanh. Nhưng cũng chớ đánh đồng sống chậm trái nghịch với lối sống
“vội vàng” của thi sĩ Xuân Diệu. Thi sĩ sống vội vàng là sống hết mình, sống
một cách tận độ, sống sao cho có ý nghĩa nhất. Vậy nên tuổi trẻ phải vừa biết
sống chậm để rèn luyện sự chín chắn, trưởng thành, vừa phải biết sống “vội
vàng”, linh hoạt và hết mình.
“Chịu sống chậm một
chút thì mình sẽ thấy bao nhiêu điều đẹp trong dòng đời này. Cái đẹp của đèn
đêm về sáng họp chợ. Cái đẹp của người buôn thúng bán bủng. Cái đẹp của chú bé
thổi còi…”(Trích kịch bản phim Sống chậm).
Cuộc sống xung quanh
tôi vẫn thế, lao vun vút như một mũi tên khổng lồ, tôi sợ tôi và những người
quanh tôi sẽ đi lạc, lạc vào những thói xấu ở đời, lạc vào cái sân khấu ranh
mãnh giả tạo. Nên tôi đôi lúc muốn hãm phanh lại. Tôi sống chậm theo cách của
riêng mình: dùng một ít thời gian để hít thở không khí trong lành, một ít thời
gian để đọc cuốn sách bồi bổ tâm hồn, một ít thời gian để lắng nghe những tâm
sự của người thân và quan tâm hơn đến mọi người. Những giây phút thảnh thơi ấy
khiến tôi nhận ra được nhiều điều đáng quý và thêm yêu cuộc sống.
Còn với bạn, bạn nghĩ
sao?


Đăng nhận xét